Chúa nhật thứ IV mùa Chay năm C

0
144

CLENT4Vs

Suy niệm: Lc 15, 11-32

Những ai đã từng đến mái ấm Mai Hòa Củ Chi là nơi cư trú của những em bị bỏ rơi, nơi đó những người chăm sóc các em là những vú nuôi tình nguyện. Có thể nói những người vú nuôi quên mình thể hiện một tấm lòng bao dung, yêu thương, họ chăm sóc tận tình từng cái ăn, cái mặc cho các em. Tình yêu quên mình của những người mẹ tình nguyện dẫn tôi liên tưởng đến trang Tin Mừng hôm nay khi Thiên Chúa, một người Cha tỏ lòng yêu thương người con thứ. Người con tệ bạc đòi cha chia gia tài, hết tiền của, đói quá mới quay về với Cha. Nhưng người cha tiếp đón như thế nào khi anh trở về chúng ta cùng tìm hiểu đoạn Tin Mừng.

Trước hết, khi nói đến con cái ai cũng nghĩ  “Con hơn cha nhà có phúc”. Vâng đúng thế, chuyện con cái ngoan ngoãn, vâng lời, thảo hiếu đó là điều cha mẹ nào cũng mong muốn. Thế nhưng, cậu con thứ  trong đoạn Tin Mừng dường như bất hiếu, sống phóng túng, xa hoa… Anh có một thái độ hoàn toàn muốn thu vén cho mình, không hề nghĩ đến cha và người anh cả. Anh chỉ chăm chăm vào việc hưởng thụ, lợi dụng tất cả những gì của cha để ăn chơi trác táng. Anh ta vui chơi không còn nghĩ đến ngày mai, quên đi cả sự đời, quên cả người cha và người anh ở nhà, cho dù cha anh có vất vả anh cũng không nghĩ tới. Có lẽ, anh cầm một số lượng tài sản khá lớn trong tay, vì thế nó đã làm cho anh mất đi bản chất của một con người thực thụ, anh không còn biết đến những chuyện gì có thể xảy ra đối với mình vào ngày mai.

Quả thế, “Con người ta dẫu thập toàn đi nữa thì còn có Chúa đón nhận con”. Hình ảnh người con bất hiếu và sống ích kỷ ấy không làm phai mờ tấm thân của người cha “Giàu lòng thương xót”, một người cha quá ư là tốt lành. Ông không hề hắt hủi người con trở về sau khi nạn đói xảy ra. Ông luôn trông ngóng từng ngày, từng giờ ước mong sao đứa con quay về sống bên mình, chia sẻ với mình những bữa cơm thân tình…

 Thứ nữa, ở đời không người cha, người mẹ nào sinh con ra lại muốn con mình phải đói, phải khổ, nhưng luôn yêu thương, bao bọc mỗi khi con đau ốm, luôn dạy dỗ con lớn khôn nên người cho dù con có mắng mỏ, hắt hủi cha mẹ, bỏ nhà ra đi thì cha mẹ vẫn yêu thương khi con trở về. Hình ảnh của người cha người mẹ ở trần gian là thế đó, huống hồ Thiên Chúa là Cha, Đấng dựng nên ta thì làm sao lại bỏ ta bơ vơ được. Ngài luôn chạnh lòng xót thương khi ta đau ốm, khi ta gặp những khó khăn trong cuộc sống. Hơn nữa, dù đời ta có hoen nhơ, có lầm lỗi đến đâu đi nữa, nhưng khi quay về với Ngài, Ngài vẫn yêu thương và chăm lo hết mình. Bởi vì, Ngài là người chậm nhớ và mau quên những lỗi lầm của ta. Vì Ngài biết rằng phận ta yếu đuối mong manh, và Ngài chỉ biết yêu thương, chờ ngóng ta cho đến giây phút cuối cùng.

Kế đến, chúng ta có suy nghĩ gì về cuộc đời của mình, khi chúng ta sống xa Chúa và đôi lúc chúng ta cũng phản bội và đóng đinh Chúa như anh chàng con thứ trong đoạn Tin Mừng. Vâng, con người chúng ta không có gì là hay ho, là giỏi giang, nhiều lúc chúng ta có những thái độ bất cần đến sự quan tâm của Chúa. Đôi khi, chúng ta lánh mặt Chúa, từ bỏ Chúa một thời gian quá dài. Thế nhưng, Chúa vẫn yêu thương, mong chờ đi tìm ta trở về, cho dẫu nhiều người cho rằng Thiên Chúa là một kẻ điên, kẻ khùng. Hay nói cách khác Thiên Chúa có một giới hạn của mình là “Yêu không giới hạn”. Ngài yêu chúng ta cho đến cùng bằng chứng là Ngài đã chết trên thập giá vì tội lỗi chúng ta, thế  sao chúng ta chẳng nghĩ đến Ngài mà quay về hay sao?

Sau cùng qua dụ ngôn “Người cha nhân hậu” trong bài Tin Mừng hôm, để thay cho lời kết, tôi xin mượn câu chuyện ngắn dưới đây để những ngày ngắn ngủi còn lại trong mùa Chay này chúng ta cùng suy gẫm.

Câu chuyện kể lại rằng: “Có một người đàn ông nọ khao khát đi tìm gặp gỡ Chúa. Ông đi khắp nơi để thọ giáo những bậc thánh hiền, ông cặm cụi đọc sách, nghiền ngẫm nhưng vẫn không tìm được Chúa. Ngày nọ, ông đến ngồi thơ thẩn bên một dòng sông nhìn dòng nước trôi lững lờ, ông nhìn thấy một con vịt mẹ và một đàn con đang bơi lội. Ðàn vịt con tinh nghịch muốn rời mẹ để ra đi kiếm ăn riêng. Ðể tìm con này đến con nọ, vịt mẹ phải lặn lội đi tìm đàn con mà không hề tỏ dấu giận dữ hay thất vọng. Nhìn thấy cảnh vịt mẹ cứ mãi đi tìm con như thế, người đàn ông mỉm cười và đứng dậy trở về quê hương. Ông chợt khám phá ra một chân lý và ông thốt lên: Tôi đã đi tìm Chúa và cuối cùng tôi đã khám phá ra rằng chính Thiên Chúa đang đi tìm tôi.”Amen.

 Giêrônimô Phạm Văn Tiền

KHÔNG CÓ PHẢN HỒI

PHẢN HỒI BÀI VIẾT