Chúa nhật Phục Sinh

0
93

CEasterJnVs

Suy niệm: Ga 20,1-9

William James, nhà tâm lý học lừng danh thế giới, kể lại câu chyện có thực sau đây trong tác phẩm có nhan đề “Những cảm nghiệm tôn giáo của ông”. “Một đêm nọ có một người đàn ông đứng một mình trên đỉnh đồi heo hút. Đó là một đêm tuyệt đẹp, bầu trời đầy sao, tình yêu chan hòa muôn trái tim và bình an phủ xuống mọi tâm hồn. Đang khi đứng đó, bỗng ông thấy lòng tràn ngập niềm vui giống như ông đang lắng nghe bản hòa tấu tuyệt vời trong đó mọi nốt nhạc đan quyện vào nhau khiến tâm hồn ông đột nhiên bị xúc động. Thế rồi ông có cảm giác một người nào đó đang cùng hiện diện trên đỉnh đồi với ông. Sự hiện diện của vị này càng lúc càng mãnh liệt đến nỗi ông cảm thấy sự hiện diện ấy còn rõ rệt hơn chính sự hiện diện của ông nữa. Về sau ông thổ lộ: ‘Chính trên đỉnh đồi vào đêm hôm ấy, tôi bắt đầu tin Chúa’.”

Câu chuyện của nhà tâm lý học lừng danh thế giới phần nào làm sáng tỏ lên mầu nhiệm Đức Ki-tô Phục Sinh. Vì trong hoàn cảnh tắt ngúm mọi sự từ các môn đệ cho đến những người phụ nữ theo Đức Ki-tô, họ chẳng còn hy vọng nào vào Ngài nữa, niềm tin của họ dường như chấm dứt khi Đức Ki-tô bị đóng đinh trên thập giá. Không những vậy, tảng sáng ngày thứ nhất trong tuần bà Maria Ma-đa-lê-na rảnh rỗi đi ra thăm mồ Chúa cũng chẳng thấy xác Người đâu. Mọi thứ đều rơi vào tuyệt vọng, chẳng còn hy vọng nào dù là mong manh. Đang trong lúc bối rối và hoảng sợ, bà Maria còn báo tin cho các môn đệ thêm lo vì không biết xác Thầy mình ai đã lấy đi mất. Nhưng khi các ông đến ngôi mộ trống, tuy các ông không gặp Đức Ki-tô, các ông tin Ngài đã sống lại, bởi lẽ cả Gioan và Phêrô, dù chạy chậm đến sau nhưng lại vào trong ngôi mộ trước và đã “thấy những băng vải để ở đó và khăn che đầu Đức Ki-tô. Khăn này không để lẫn với các băng vải, nhưng cuộn lại, xếp riêng ra một nơi” (Ga 20,7). “Ông đã thấy và đã tin” (Ga 20,8).

Đó là một đêm tuyệt đẹp, bầu trời đầy sao, tình yêu chan hòa muôn trái tim và bình an phủ xuống mọi tâm hồn. Đang khi tuyệt vọng thật sự, bỗng các Tông đồ và những người phụ nữ theo Chúa thấy lòng tràn ngập niềm vui, giống như nhà tâm lý học đang lắng nghe bản hòa tấu tuyệt vời trong đó mọi nốt nhạc đan quyện vào nhau khiến tâm hồn các ông không còn sợ hãi.

Mặt khác, khi tảng đá lấp cửa mồ được mở ra, chính là lúc tâm hồn các ông bừng lên một ánh sáng rực rỡ, không còn vây phủ bởi màn đêm tăm tối. Các ông không còn sợ hãi, nhưng vui mừng loan tin cho toàn dân biết Đức Ki-tô đã phục sinh. Sở dĩ các Tông đồ loan tin này, chính là các ông đã tin vào lời Kinh thánh mà chính Đức Ki-tô đã nói cho các ông “Sau ba ngày Người phải chỗi dậy”. Và dưới ánh sáng của biến cố Phục Sinh, các ông loan báo rằng: “Đứ Ki-tô Phục Sinh từ nay là trung tâm điểm trong cuộc sống con người và cuộc sống của thế giới.”

Thật vậy, qua lời rao giảng của các Tông đồ và những người kế vị các ngài, con người thuộc mọi thời đại có thể sống và cảm nghiệm được hành động cứu độ ấy của Đức Giê-su. Bởi vì lòng tin vào Đức Ki-tô Phục Sinh giải phóng chúng ta khỏi sự dữ, khỏi tội lỗi và cái chết. Và như lời bài hát “Chúa cấm con thất vọng” của linh mục “Mi Trầm” cho chúng ta thấy: Đức Ki-tô luôn là niềm hy vọng cho những ai thất vọng, Ngài không muốn chúng ta phải thất vọng. Còn chúng ta thì sao?

Có lẽ con người yếu hèn của chúng ta đôi khi cũng thất vọng đủ điều, có những lúc chúng ta chẳng còn niềm tin vào Chúa nữa, khi chúng ta xin Người, mà Người cứ lặng thinh. Thậm chí chúng ta đi tìm cho mình những thần khác để cầu cứu, nhưng mọi thứ đều là thất vọng và trở nên hư vô trống rỗng. Chính vì thế, niềm tin vào Đức Ki-tô Phục Sinh không phải một sớm một chiều, nhưng nó đòi buộc chúng ta phải gắn bó cả cuộc đời mình với Đấng mà mình đã tin. Hơn thế, như hai môn đệ trên đường đi Emmau, để nhận ra được Đức Ki-tô Phục Sinh các ông ròng rã sải bước trên mười cây số mà vẫn không nhận ra ai là người đồng hành với mình, nhưng sau khi người bẻ bánh và trao cho các ông, các ông mới nhận ra Người.

Phần chúng ta, cuộc sống luôn là chuỗi những ngày dài thử thách và gian khổ, vì thế, chúng ta cần có niềm tin vững mạnh và bám chặt vào Chúa, ngõ hầu chúng ta cảm nghiệm được thế nào là thập giá, để rồi chúng ta mới bước vào vinh quang hưởng phúc Thiên Đàng như các môn đệ của Chúa.

Lạy Chúa, xin cho con tín thác vào Chúa, xin cho con không được thất vọng cho dù con gặp nhiều khó khăn, nhưng con tin có Chúa bên con. Amen.

Giêrônimô Phạm Tiền

KHÔNG CÓ PHẢN HỒI

PHẢN HỒI BÀI VIẾT