Chúa nhật lễ Chúa lên trời năm C

0
167

CAscensionVsSuy Niệm: Lc 24, 46-53

Nhìn lại lịch sử cứu độ chúng ta nhận thấy rằng: Đức Giê-su Con Thiên Chúa làm người long đong với phận người đầy những gian nan vất vả, nếm cái nhọc nhằn, cái đắng cay, cái nghèo đói. Cuộc đời của Đức Giê-su tưởng chừng là một thất bại cay đắng ê chề, nhưng rồi Người đã phục sinh lên trời ngự bên hữu Thiên Chúa đầy vinh quang uy quyền.

Chúa nhật, Chúa thăng thiên hôm nay như một lời khai mở trước khi Đức Giê-su về trời Ngài trăn trối lại cho các môn đệ thân tín của mình rằng: “Có lời kinh thánh chép rằng: Đấng Ki-tô phải chịu khổ hình, rồi ngày thứ ba từ cõi chết sống lại; phải nhân danh người mà rao giảng cho muôn dân, bắt đầu từ Giê-ru-sa-lem, kêu gọi họ sám hối để được ơn tha tội. Chính anh em là những chứng nhân về những điều này” (Lc 24, 46-48). Trước hết, chúng ta hãy vui mừng vì người anh cả là Đức Giê-su đã siêu thăng, Đấng đã từ trời xuống đem niềm vui thực sự cho nhân loại khi Ngài sống trên mặt đất, và hôm nay Ngài được cất lên trời. Chúng ta mừng vui vì Đức Giê-su về trời đem lại cho chúng ta niềm hy vọng lớn lao là được cùng Ngài hưởng quê trời mai sau, tuy nhiên để đạt được niềm vui ấy, chúng ta phải chấp nhận tiếp tục công việc của Ngài hãy đi rao giảng cho muôn dân không chỉ giới hạn công bố sứ điệp của Đức Giê-su cứu độ, mà còn giáo dục muôn dân nhằm giúp họ tìm lại được chương trình của Thiên Chúa về con người.  Thánh Lu-ca đã nói tới “thời của dân ngoại” (21,24), và ngày nay chúng ta thấy cộng đoàn quốc tế đang được xây dựng. Việc loan báo Tin Mừng này không chỉ thực hiện trong thời gian mười năm hay một trăm năm, nhưng loan báo cho đến ngày tận thế.

Thứ đến, niềm vui luôn bắt nguồn từ gian khổ, cho nên, chúng ta là môn đệ của Đức Ki-tô chúng ta phải trở thành những chứng nhân về những điều ấy, bằng con đường theo gót các môn đệ để đứng ra bảo đảm cho đức tin. Mặc dù đức tin luôn đi đôi với việc làm như lời của thánh Gia-cô-bê đã nói: “Đức tin không có việc làm là đức tin chết”. Chính vì thế, để được hưởng vinh quang Thiên Quốc chúng ta phải lăn xả vào trong các công cuộc truyền giáo, dẫu biết rằng điều đó không hề dễ chút nào bởi nhiều cạm bẫy thế gian như một chiếc lưới bao phủ xunh quanh. Ngoài ra, Chúng ta không được khoanh tay nhìn trời, nhưng lòng chúng ta phải thường xuyên hướng lên trời. Xây dựng trái đất mà không hướng lòng về trời, thì sẽ không tìm được câu trả lời tối ưu. Chúng ta cần sức mạnh từ trên cao của Thánh Thần để giải quyết những vấn đề chằng chịt của trái đất: ma túy, trụy lạc, tham nhũng, ô nhiễm, nghèo đói và nhất là vấn đề xây dựng con người.

Như thế, khoa học kỹ thuật tiến bộ làm cuộc sống nhẹ nhàng nhưng cũng thường làm con người thêm nặng nề. Con người như bị dính vào những sản phẩm mình tạo ra, bị nô lệ cho những nhu cầu không có thực. Trái đất này vẫn có sức thu hút ghê gớm khiến ta muốn chọn nó làm quê hương vĩnh hằng, và quên rằng quê thật của ta ở trên trời cao (Pl 3,20). “Hãy tìm kiếm những điều trên cao” (Cl 3,1). Đừng dập tắt nỗi khát khao những điều cao cả và hơn thế, chúng ta hãy ra đi để đến với muôn dân, đến với những vùng ven để loan báo Đấng đã lên trời chính là Người mang ơn cứu độ cho nhân loại. Amen.

Giêrônimô Phạm Tiền

 

KHÔNG CÓ PHẢN HỒI

PHẢN HỒI BÀI VIẾT